Từ một nơi xa xôi,
cách bao nuí rừng suối đồi,
anh gởi mấy cánh hoa về người yêu.
Hoa lan hương màu trắng,
như duyên em thầm kín,
trong hương thu màu tím buồn.
Hẹn một ngày nao khi màu xanh lên tà áo,
t́nh thương lên quần mắt,
anh đón em về thuyền mơ.
Đêm hôm nay,
chợt nhớ tới nơi xa,
lúc anh về nhạt mấy cánh hoa.
Kèm vào thư lá thư xanh màu yêu,
cánh hoa duyên kiếp này,
t́m em trong ư thu.
Hồng nào xinh không gai,
bướm kia đâu ngờ bẽ bàng,
yêu một sớm nhớ nhau bao mùa thu,
em tôi hay hờn lắm,
hay tô thâm quần mắt,
hay mua hoa màu trắng về,
t́nh em như mây trong mùa thu bay rợp lối,
rồi tan trong chiều vắng khi gió mưa về thành mưa.
Đêm hôm nay,
ngồi dưới ánh trăng thu,
viết tơ ḷng gửi tới cho nhau,
rố ngày mai nhắn mây đưa tờ thư,
tới em đôi mắt sầu kèm theo bao ư thơ.